Bé Rơi và hành trình sống kỳ diệu

quang cao

Bé gái sơ sinh bị bỏ rơi ở rừng tràm ven biển thôn Hòa Bình, xã Quảng Hưng (huyện Quảng Trạch, Quảng Bình). Tưởng số phận nghiệt ngã đã an bài thì bé được một người nhặt lá tràm phát hiện ở thời điểm sự sống và cái chết mong manh nhất.

Sau khi được đưa vào bệnh viện, bé Rơi đã được các bác sĩ cứu sống và chăm sóc như con – Ảnh: QUỐC NAM

Sau đó, các y bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Bắc Quảng Bình cấp cứu, gắp từng con dòi trong tai, trong rốn bé và xử lý nhiễm trùng, giành lại sự sống cho bé.

Tiếng khóc trong rừng vắng

Không biết bố mẹ bé là ai, cũng chưa đến ngày đủ tháng để làm lễ đặt tên, nên y bác sĩ ở đây gọi bé bằng cái tên nghe quặn thắt: bé Rơi. Bé Rơi hiện vẫn được nằm trong lồng kính để chăm sóc đặc biệt nhưng đã hồi phục gần như hoàn toàn. Không ai còn nhận ra một thân thể đầy vết lở loét và hơi thở yếu ớt nữa. Nhưng người tìm thấy bé cũng như những người cứu sống bé vẫn chưa nguôi xót xa cho một phận người.

Ngôi nhà chị Hồ Thị Khâm ở ven nhánh sông nhỏ chảy vắt qua thôn Hòa Bình vừa trải qua những ngày vô cùng đặc biệt. Không phải vì chị là người Vân Kiều duy nhất từ tận miền rừng núi Hướng Việt (Quảng Trị) về lấy chồng ở miền biển này mà vì chị vừa cứu được một bé gái sơ sinh ở rừng tràm ven biển.

Thấy người lạ đến, chị từ sau nhà chạy liền ra hỏi có phải người từ bệnh viện về không. Rồi không chờ người lạ trả lời, chị vội vàng hỏi “đứa bé ra răng rồi” liên tiếp bằng giọng lơ lớ của người Vân Kiều.

Chị nói rằng như nhân duyên từ trên trời rơi xuống và cũng thành thật mình không phải là người đầu tiên phát hiện bé gái sơ sinh ở rừng tràm. Nhưng chị là người duy nhất “dám” chạy ngay về phía có cháu bé để tìm cứu cháu.

Câu chuyện bắt đầu từ một bé gái tên Nguyễn Thị Thu Hương, học lớp 6, ở ngay sát nhà chị Khâm vào chiều 4-3. Chiều muộn, Hương cùng mẹ Phan Thị Trúc đạp xe xuống khu rừng ven biển cách nhà gần cây số, nhặt lá tràm nấu cám cho lợn ăn. Khu rừng nằm cách biệt khu dân cư và rậm rạp nên lâu lâu mới có người đến. “Hai mẹ con chia hai ngã hốt lá tràm. Cháu đi vô chỗ cách đường bêtông khoảng 50m thì giật mình khi nghe tiếng trẻ con khóc yếu ớt” – bé Hương kể.

Bé Hương hét gọi mẹ. Hai mẹ con cùng đi theo hướng có tiếng khóc nhưng chỉ dám đứng từ xa, không dám đến gần. “Ở ngay một bụi cây khá rậm có một bao tải nhỏ. Tiếng khóc phát ra từ trong bao đó. Nhưng yếu lắm. Chỉ thi thoảng mới nghe một tiếng é nhỏ” – bé Hương kể tiếp.

Cả mẹ con đều sợ nên chạy nhanh về nhà gọi người. Chị Khâm là người đầu tiên nghe câu chuyện. Chị nói thật mình cũng sợ lắm. Nhưng chị đã có 4 đứa con, thấy lòng mình đau khi nghĩ đứa trẻ nằm trong bao tải giữa rừng. Chị vùng dậy chạy về phía mẹ con bé Hương kể.

Vài người trong xóm đi theo sau. Đến nơi, chị Khâm lật chiếc bao có đứa trẻ sơ sinh đang thoi thóp, thở đứt từng hơi. Chị lột hết lớp bao, ôm bé về nhà mình rửa qua, quấn mấy lớp áo rồi ôm chạy ra trạm xá xã. “Đứa bé chỉ to hơn cái chai bị loét khắp người. Chỉ còn mắt lim dim. Có lẽ bé đã bị bỏ đói quá lâu nên khô quắt. Không biết ai nỡ nhẫn tâm đến thế” – chị Khâm vẫn chưa hết xót xa nói.

Chị Khâm (áo hoa) và bé Hương chỉ lại nơi đã tìm thấy bé Rơi trong rừng tràm ven biển – Ảnh: QUỐC NAM

Sống sót kỳ diệu

Hơn nửa tháng kể từ ngày được đưa vào cấp cứu tại khoa nhi Bệnh viện Đa khoa Bắc Quảng Bình, bé sơ sinh kém may mắn đã được các y bác sĩ ở đây giành lại sự sống. Hiện bé vẫn nằm trong lồng kín nhưng sức khỏe đã ổn định, khuôn mặt đã hồng hào. Các y bác sĩ ở đây mừng như chính con mình được cứu sống khi bé đã tăng được 0,5kg và có thể trở lại sống cuộc sống gần như của một đứa trẻ bình thường. Bé được yêu thương, chăm sóc mỗi ngày chứ không phải bị bỏ đói, lạnh lẽo giữa rừng tràm.

Không người thân, lại được tìm thấy giữa rừng tràm, nên các y bác sĩ tạm ghi lên mục họ và tên của cháu trong bệnh án là: bé Rơi. Một miếng vải dính nhỏ ghi tên tương tự cũng được dán lên chân cháu để phân biệt trẻ khác cùng phòng. Bác sĩ Lê Thị Ngọc Hân, trưởng khoa nhi, nói từ khi bé Rơi vào viện, cả khoa đã cùng làm mẹ của bé và nuôi dưỡng, chăm sóc bé từng ngày hơn nửa tháng qua.

Cho đến nay, các y bác sĩ ở khoa vẫn đau thắt tim khi nhìn tên bé trên bệnh án. “Mới vài ngày trước, tôi có lên xin ý kiến ban giám đốc cho các y bác sĩ trong khoa lấy ngày 4-3 là ngày tìm thấy cháu làm ngày sinh và đúng ngày này của tháng tới sẽ làm lễ đầy tháng cho cháu. Chúng tôi cũng sẽ thay mặt bố mẹ đặt cho cháu một cái tên đàng hoàng” – bác sĩ Hân xúc động kể.

Ngay cả những y bác sĩ ở đây cũng không thể tưởng tượng được những gì đã xảy ra với bé mới sinh được vài ngày tuổi này. Những ngày đầu đời của bé đều là những ngày chìm trong đau đớn, bất hạnh cho đến khi được đưa vào bệnh viện.

Do bé mới sinh đã bị bỏ rơi giữa rừng hoang nhiều ngày nên trên cơ thể bị nhiều vết nhiễm trùng rất nặng và đã suy kiệt. Lúc nhập viện lằn ranh sống – chết đã trong gang tấc. Một vài chỗ như tai, rốn, hậu môn đã có dòi làm tổ. Các y bác sĩ đã phải rất vất vả mới xử lý được hết các vết nhiễm trùng và gắp hết được toàn bộ dòi từ trong cơ thể bé ra.

“Có lẽ bé đã bị bỏ rơi ít nhất hơn 2 ngày. Ấu trùng dòi đã xuất hiện nhiều trên người, nhất là trong tai. Chúng tôi phải canh từng giây để gắp từng con dòi khi chúng bò ra ngoài mà không làm tổn thương bé. Mất ba ngày công việc này mới xong và bé Rơi mới giành lại được sự sống” – bác sĩ Hân nghẹn giọng kể.

QUỐC NAM

quang cao duoi